Quê hương, ai cũng có một như là chỉ một Mẹ thôi! Tình cảm đối với đấng sinh thành là tấm chân tình thiêng liêng nhất. Hình ảnh người Mẹ Việt Nam đầy trìu mến từ lâu đã được các nhà thơ, nhạc sĩ khắc họa thành thơ, thành nhạc, thành những bài ca bất hủ mang đến sự lay động tuyệt vời trong lòng mỗi chúng ta.

Công dưỡng dục, sinh thành trong những lời ca về Mẹ êm đềm mà sâu lắng : “Mẹ thương con có hay chăng? Thương từ khi thai nghén trong lòng… Chín tháng so chín năm, gian khó tính khôn cùng…” (Nguyễn Văn Tý). Hình bóng Mẹ ta với tình yêu thương bao la mà không gì sánh được. Những bài ca về Mẹ qua những câu hát mang âm điệu, ngôn từ mượt mà, ấm áp lòng người, được lấy nguồn cảm hứng sáng tác từ : Tình Mẹ yêu con, nỗi vất vả gieo neo nuôi con khôn lớn, lời ru ngọt ngào của Mẹ là bức tranh vẽ quê hương thân yêu, lòng Mẹ tha thiết nhớ mong con ở nơi xa trở về, kỷ niệm chở che của Mẹ dành cho con, tình yêu của con với Mẹ…

Với tình cảm yêu quý nhất, Mẹ trong những câu hát được ví như quê hương, mía ngọt… Lòng Mẹ chứa đựng tình yêu con bao la như biển rộng, ngọt ngào như dòng suối, vẹn tròn như trăng rằm mùa thu. Và cũng không ai yêu Mẹ bằng con : “Miệng con chúm chím xinh xinh như đài hoa đang hé trên cành, khát nắng mới và sương lạnh. Lá thắm rung cánh tay, ôm ấp lấy hoà bình…”.

Lắng nghe những bài hát về Mẹ, xúc động vì lòng Mẹ suốt đời dõi theo từng bước đi của con từ những ngày thơ ấu, mỗi bước trưởng thành của con, ta thấy có niềm hạnh phúc của Mẹ : “Nhớ những lúc mừng con lẫy rồi con ngồi… ngày càng lớn, ngày càng tiến, bước càng nhanh, mừng con sẽ góp phần. Tương lai con đẹp lắm…”. Những nhạc sĩ bằngnbsp; âm nhạc đã nói thay cho ta về sự êm đềm của tuổi thơ khi có Mẹ, lời ru con của Mẹ từ ngàn đời vẫn ngọt ngào cho con khôn lớn. Mẹ là người thầy đầu tiên dạy cho con bài học về quê hương qua lời ru, nuôi dưỡng tâm hồn trong sáng trẻ thơ, cho con biết yêu nguồn cội, biết yêu thương mọi người : “Ru con lời ru cất lên từ ngàn đời… Ôi bao yêu thương Việt Nam ta…Ngàn lời ru trong bão giông mà ngọt ngào sao câu dân ca…” (Văn Thành Nho).

Hình ảnh Mẹ Việt Nam được ví như thân cò lặn lội, lam lũ triền miên, đơn sơ mà rạng ngời với thời gian. Trong mọi thời kỳ của đất nước, người mẹ Việt Nam còn mang phẩm chất bà mẹ anh hùng, hy sinh cho đất nước, chở che, chăm sóc cho con trong chiến đấu : “Mẹ lội qua con suối dưới mưa bom không ngại. Mẹ nhẹ nhàng đưa lối tiễn con qua núi đồi… Mẹ về đứng dưới mưa, che từng căn hầm nhỏ, xóa sạch vết con về…” (Trịnh Công Sơn). Trong vòng tay yêu thương của Mẹ, đời con sẽ mãi trong lành bởi có Mẹ ở bên. Dù có lớn khôn, đi xa nơi đâu, những đứa con vẫn mong quay về bên Mẹ!

Thương Mẹ già tóc bạc vì một sương hai nắng. Ta lại nghe thấy những câu hát xúc động, bồi hồi, mong sao Mẹ mãi ở bên con : “Mẹ già như chuối chín cây. Gió lay Mẹ rụng con phải mồ côi… Dù biết như thế, tôi vẫn phải tin Mẹ đang còn trẻ… Mỗi mùa xuân mới con mừng tuổi Mẹ”(Trần Long An). Những bài ca về Mẹ là những bài hát vượt thời gian. Bởi ai cũng có một người Mẹ, sống trong vòng tay Mẹ là con được bao bọc, chở che, dù trong đời có những lúc thăng trầm, đời có sương gió bể dâu thì ta cũng không quên có đấng sinh thành đang dõi mắt trông theo. Vang trong những câu ca còn mãi với thời gian, còn đọng lại trong ta tiếng hát thiết tha : “Mẹ ơi ! Hai tiếng chứa chan ân tình. Trẻ thơ âu yếm thốt trên vành môi. Và khi khôn lớn phút giây lìa xa đời, người ta đau đớn nghẹn ngào Mẹ ơi !”. Thật hạnh phúc cho những ai còn có Mẹ, cho cuộc đời vui sướng hơn, để con lại được cài lên áo một Bông hồng đỏ…

Đó cũng chính là chủ đề của chương trình ca múa nhạc “Vầng trăng Mẹ” do Trung Tâm Văn Hóa Quận I tổ chức định kỳ nhân mùa Vu Lan báo hiếu hàng năm tại Nhà Hát Bến Thành nhằm để tôn vinh những người Mẹ Việt Nam : chương trình “Vầng trăng mẹ” là Hoa Hồng Đỏ thắm trao tặng cho những người đang còn Mẹ, hay đã xa rời người Mẹ yêu quí của mình. Những cánh hồng này sẽ nhắc nhở chúng ta rằng : Mẹ luôn mãi mãi bên đời chúng ta.